Photog by Peter Vidani
Powered by Tumblr
No title

Những thứ mong manh đều dễ vỡ
Những thứ hời hợt đều dễ quên
Những thứ xa vời đều dễ mất
Những thứ chân thật đều dễ bị tổn thương..!

(Source: dochanhlangtu)

[Marketing] - làm cho khách cảm nhận được lợi ích chức năng và lợi ích cảm xúc..| LONG VELO
Bán Lược Cho Sư là một câu chuyện có nhiều biến thể và cách diễn dịch. Tốt hay xấu là phụ thuộc góc nhìn của mỗi người. Có người nói, ý nghĩa của câu chuyện rất tốt vì nói đến những người luôn tìm ra giải pháp, sự khác biệt và mang lại lợi nhuận cao. Có người lại nói đây là cách làm theo kiểu kinh doanh đa cấp lừa đảo và sớm muộn gì cũng nhận lấy những kết cục không có gì tốt đẹp.
Đặt qua một bên các suy luận đó, chúng ta chỉ tập trung vào thảo luận "làm sao để kiếm tiền và kiếm được nhiều tiền" (liên quan đến bài viết về thu nhập thụ động, dịch vụ gửi tiền Daily Savings lần trước của Long VELO) thôi nhé.
Câu chuyện Bán Lược Cho Sư tóm tắt như sau; có 3 anh chàng làm sale được giao công việc bán 1000 chiếc lược cho các nhà sư. Sau chừng một tháng, chàng thứ nhất bán được 01 chiếc lược vì năn nỉ nhiều quá, các sư thấy tội nên mua ủng hộ gọi là; chàng thứ hai bán được 06 chiếc cho các sư với lý luận rằng nhà chùa nên mua 06 chiếc đặt ở 06 lư hương để phục vụ thiện nam tín nữ; riêng chàng thứ ba bán hết cả 1000 chiếc lược vì thuyết phục phương trượng rằng nên mua hết lược để làm quà tặng cho những người cúng tế cho chùa. Cuối cùng, chàng thứ ba được bổ nhiệm vào vị trí giám đốc bán hàng.
Rõ ràng, thành công của người thứ 3 có được từ việc anh ta quan tâm đến việc TẠO RA LỢI ÍCH GÌ ĐÓ CHO NHÀ SƯ, thay vì chỉ quan tâm đến việc anh ta buộc phải bán hàng.
Nên nhớ, mọi thứ trên đời được sinh ra để giải quyết một nhu cầu MẶC NHIÊN nào đó. Ví dụ, lược là MẶC NHIÊN để trải tóc. Dao là MẶC NHIÊN là để cắt, băm, chặt. Bếp là MẶC NHIÊN để nấu nướng. Kẹo là MẶC NHIÊN để ăn...
Anh chàng sale đầu tiên MẶC NHIÊN biết rằng lược thì chỉ dùng để trải tóc, mà các nhà sư thì không có tóc nên anh SUY RA rằng lược sẽ vô dụng - không có giá trị gì với các nhà sư. Thế nên, anh đã phải bán lược cho nhà sư bằng phương pháp năn nỉ, khơi gợi lòng trắc ẩn của họ. Cuối cùng anh bán được một cây duy nhất.
Anh chàng sale thứ hai và thứ ba suy nghĩ theo hướng khác. Rằng ngoài nhu cầu MẶC NHIÊN để trải tóc, lược còn có thể dùng làm quà tặng (kể cả trong trường hợp thứ hai, đặt lược ở các lư hương cho thiện nam tín nữ trải tóc thì cũng có thể hiểu như một dạng "quà tặng" của các sư). Khi các nhà sư để lược cho thiện nam tín nữ trải tóc, thì chiếc lược đã mang lại lợi ích cho các nhà sư, đó là làm cho họ cảm thấy vui vì TIN RẰNG đã giúp được những người đi lễ chùa "thêm thành kính với Phật". Khi các nhà sư coi chiếc lược như món quà tặng cho những người làm việc thiện thì họ TIN RẰNG những người đó sẽ "happy" hơn, làm việc thiện nhiều hơn. Đó là những giá trị khác mà chiếc lược có thể mang lại cho các nhà sư ngoài giá trị MẶC NHIÊN của nó.
Tất nhiên, lược vẫn còn có rất nhiều giá trị khác nữa như; để đánh nhau (đập vào đầu, cào vào mặt; ném vào người...); để mát-xa đầu; để tập đếm (răng lược); để làm mẫu vẽ; để đập ruồi, đập nhện v.v... và v.v...
.
.
.
Nhưng nhìn chung, đó là những LỢI ÍCH VỀ MẶT CHỨC NĂNG.
Còn việc giúp cho các nhà sư - khách hàng của bạn cảm thấy thăng hoa, lên đỉnh, cảm thấy sung sướng tê tái khi TIN RẰNG họ đã giúp cho các thiện nam tín nữ thêm thành kính với Phật, hay giúp cho những người đi chùa phát tâm mong muốn làm việc thiện nhiều hơn nữa là LỢI ÍCH VỀ MẶT CẢM XÚC.
Nếu tạo ra các món hàng nào đó mang lại lợi ích về mặt cảm xúc cho khách hàng, chúng ta sẽ rất dễ giàu! Vì giá trị món hàng đó phụ thuộc vào cảm nhận (họ cho rằng, họ tin rằng....), khó lòng cân đong đo đếm cho cụ thể. Kế nữa, lợi ích về mặt chức năng rất dễ bị cạnh tranh, trong khi lợi ích về mặt cảm xúc thì khó cạnh tranh vô cùng.
Thí dụ, nếu xét về mức độ giặt trắng và sạch quần áo thì Tide với Omo sẽ cạnh tranh, đối đầu trực tiếp. Nhưng khi Omo "tiêm nhiễm" vào đầu các bà nội trợ rằng Omo không chỉ để giặt đồ mà còn là phương tiện giúp con cái họ học giỏi, biết thương người, biết chia sẻ với cộng đồng, thỏa sức phát triển mà không phải lo sợ thì rõ ràng đã có "bóng dáng" của cảm xúc trong đó. Và sau rất nhiều chiến dịch "Trẻ học điều hay, ngại gì vết bẩn", "Vết bẩn sạch ngay, bài học hay còn mãi", "Tết làm điều hay, vận may nhân khắp"... thì Omo đã một mình một chợ. Nghĩ đến Omo, người ta sẽ nghĩ tới gia đình hạnh phúc, may mắn, an lạc và sự an tâm về tương lai con cái chứ không nghĩ tới cái những vết bẩn nữa rồi.
Nếu để ý, các bạn sẽ tháy các nhãn hàng lớn tập trung vào việc tạo ra các giá trị về mặt cảm xúc cho hàng hóa của họ rất thường xuyên. Thí dụ giá trị bột nêm là "để cho mẹ nghỉ mệt thêm 30 phút"; giá trị kẹo mút là "vòng tay âu yếm"; giá trị của kem đánh răng là "để gần nhau hơn"; giá trị của băng vệ sinh là giúp bạn nữ "tự tin là chính mình"; giá trị của đồ uống là "thể hiện bản lĩnh đàn ông"; giá trị của bảo hiểm là "đấu tranh cho quyền được an tâm của mỗi người"...
Hay như lần trước, trong bài viết về việc làm giàu, về thu nhập thụ động, khi Long VELO giới thiệu dịch vụ gửi góp linh hoạt Daily Savings của VIB ngoài việc giúp tiết kiệm tiền, tự do gia tăng giá trị lợi nhuận hàng ngày (vì cơ chế gửi thêm tiền linh hoạt) còn khiến các bạn liên tưởng đến sự giàu có và trù phú; hạnh phúc và viên mãn khi trở thành NGƯỜI GIÀU. Đó là một dạng lợi ích về mặt cảm xúc mà mình đã tạo ra cho thương hiệu VIB.
Tất nhiên, khi gói dịch vụ gửi góp linh hoạt Daily Savings đó được xuất hiện trong bài viết của mình, thì độ tin cậy của nó cũng được bảo chứng bởi Long VELO. Vì trước khi quyết định giới thiệu và suggest mọi người tin dùng dịch vụ đó, cá nhân mình cũng phải tìm hiểu rất kỹ, so sánh với nhiều dịch vụ khác và tự bỏ tiền ra mở một tài khoản ở VIB. Bên cạnh đó, uy tín bấy lâu nay của VIB và chữ Ngân hàng quốc tế VIB - Một ngân hàng tận tâm cũng làm cho mình CẢM THẤY tin tưởng hơn rất nhiều lần. Những cảm xúc đó hình thành từ tác động của thương hiệu VIB, là tài sản vô hình của họ.
Sau bài viết lần trước, chúng ta đã thống nhất với nhau rằng cần tìm mọi cách để có thu nhập thụ động. Để có thu nhập thụ động thì có rất nhiều cách, một trong các cách đó là gửi ngân hàng. Một trong các ngân hàng và gói dịch vụ được đề nghị là Gửi góp linh hoạt Daily Savings của VIB.
Rồi sau khi có một số tiền nhàn rỗi nhất định và có thể lấy ra sử dụng để đầu tư mà không sợ ảnh hưởng đến nhu cầu căn bản trong cuộc sống thì chúng ta có thể kinh doanh. Sau bài viết lần này, chúng ta biết rằng khi kinh doanh một món hàng hóa hay dịch vụ nào đó thì phải cố công cố sức tạo ra cho nó các giá trị vô hình - các lợi ích về mặt cảm xúc để có thể tăng giá bán và giảm thiểu đối thủ cạnh tranh.
Mặc dù rất đơn sơ, nhưng có thể coi đó là một trong các cách làm giàu vô cùng chân chính
[investment] - kiếm tiền ko khó bằng Thu nhập thụ động, cách nhìn của 1 nhà báo ...| LONG VELO
<suy nghĩ giống Rich Dad Poor Dad nhưng góc nhìn khác>
.
Mình thấy một số bạn bè hay than vãn; ôi sao mình cứ nghèo hoài vậy nhỉ? Làm sao để giàu lên bây giờ? Khi ấy, mình hỏi lại; thế như thế nào được gọi là giàu? Đa số các bạn ú ớ không biết trả lời sao. Một số (ít) thì nói là lương 20 triệu/tháng là giàu; có bạn nói lương 50 triệu/tháng là giàu; v.v... và v.v...
Thực ra, giàu hay nghèo là quan niệm tương đối và phụ thuộc vào hoàn cảnh của mỗi người. Ví dụ với một người bán vé số, thì nếu mỗi tháng kiếm được 10 triệu đã là vô cùng giàu có; nhưng với đại đa số dân văn phòng thì 10 triệu chỉ coi như ở mức đủ ăn. Còn với những "đại gia" cỡ như bầu Tâm, bầu Đức thì 100 triệu/tháng chắc được coi như ở mức người cùng khổ, chưa được nghèo chứ nói gì tới chuyện giàu (như người bán vé số mà mình đã dẫn).
Có những người lương 3 triệu/tháng thì thấy đủ ăn (+xài); lần hồi lương tăng lên 5 triệu, 10 triệu rồi 20 triệu mà vẫn chỉ thấy đủ ăn; đôi khi còn phải đi mượn bạn hoặc nợ một số hóa đơn chưa thanh toán. Bởi vì họ chưa bao giờ tự đặt ra một định nghĩa giàu nghèo, chưa bao giờ có một kế hoạch xài tiền cho bài bản. Nếu chưa biết / chưa định nghĩa được thế nào là giàu thì làm sao giàu được?
Định nghĩa của mình thì đại khái thế này; Người giàu là người có thu nhập thụ động đủ trang trải cho những nhu cầu căn bản. Thu nhập thụ động càng nhiều thì chứng tỏ càng giàu.
Thu nhập chủ động là những thu nhập có được khi bạn phải tham gia lao động và sản xuất. Còn thu nhập thụ động là thu nhập có được khi bạn... không phải làm gì hết! Ví dụ hôm rồi nghe bạn Thiên Hà Lâm Nguyễn giới thiệu VIB có dịch vụ Daily Savings cho tiết kiệm gửi góp, hai đứa hí hửng rủ nhau đi mở sổ. Tiền đóng ban đầu hết 100K. Nếu không có gì thay đổi (đóng tiền thêm zô) và lãi suất là 16%/năm thì tháng sau mình sinh lợi được 1.300VNĐ.
Chỉ là con số 1.300 VNĐ nhỏ xíu. Nhưng đó là số tiền có được từ việc... không phải làm gì hết. Đó là một dạng thu nhập thụ động. Các dịch vụ tiết kiệm khác thì chỉ được đóng thêm tiền khi đến hạn, còn Daily Savings thì được góp thêm tiền vô bất cứ lúc nào. Đại khái như là nuôi heo đất vậy đó nên khá linh hoạt. Giả sử mỗi ngày mình bỏ ra vô đó 50.000đ, thì một tháng được thêm vô triệu rưỡi, tiền lời tính theo lũy tiến bậc thang thì cuối tháng có thể có khoảng 24-25.000 VNĐ tiền lời - thu nhập thụ động.
Giả như mỗi tháng mình phải trả tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tiền ăn, tiền uống, tiền tắm giặt, mùn cưa củi lửa rửa bát quét nhà, giặt đồ v.v... Nói chung là những nhu cầu căn bản nhất (không kể hưởng thụ như coi film, nghe nhạc, đi shopping, đi bay đi lắc...) tổng cộng hết 6.000.000đ mà thu nhập thụ động được 6.100.000đ thì khi ấy mình tự coi mình là người giàu có. Vì khi ấy lỡ mà thất nghiệp mình vẫn ung dung sống với những nhu cầu căn bản. Mình có thể mỗi sáng thức dậy dắt chó đi dạo, ăn sáng, đọc sách, nấu cơm, làm vườn, chơi cờ, coi TV, đạp xe, chạy bộ, nuôi cá cảnh v.v... từ ngày này qua ngày khác. Nói chung là ung dung hưởng thụ mà chẳng phải làm gì. 100.000 còn dư lại mình có thể để dành, khi nào có số tiền đủ lớn thì mang đi kinh doanh tiếp và để tiền đẻ ra tiền, thế là càng lúc mình càng giàu có. Có gì phải xoắn?
Thế làm sao để có thu nhập thụ động? Rất nhiều cách; thành lập doanh nghiệp rồi tổ chức bộ máy, thuê người vào làm quản lý, chuyển từ mô hình trực tiếp điều hành qua nắm giữ cổ phần - làm chủ đầu tư; sáng tạo ra các sản phẩm mà mình sở hữu quyền trí tuệ (ví dụ như viết sách, viết truyện, viết nhạc, kịch bản film v.v...); xây nhà cho thuê; mua cổ phiếu; gửi tiền tiết kiệm (nhớ lựa chọn dịch vụ linh hoạt như Daily Savings của VIB nhé); hoặc là chịu khó chơi facebook (như mình đang làm đó).
Vào thời gian hưng thịnh, ca sỹ T.T có thể thu tiền bản quyền từ nhạc chuông mấy bài hát GMTT cả 4-500 triệu VNĐ mỗi tháng. Hay mình có thể thu tiền PR trên facebook 30-40 triệu VNĐ/tháng nếu thích (tại vì mình chảnh lắm nên ko phải nhãn hàng nào nhờ PR mình cũng đăng đâu, he he). Tất nhiên, số tiền này không lớn nhưng ca sỹ T.T và mình không phải làm gì (nhiều) hết. T.T chỉ cần sáng tác và thu âm một lần duy nhất, còn mình thì thu nhập được từ sự quan tâm và uy tín của cá nhân trên mạng xã hội Facebook sau khoảng thời gian đầu tạo dựng. Và theo lý thuyết về thu nhập thụ động, thì mình đã tự thấy mình giàu.
Tất nhiên, để duy trì cái sự "giàu có" ấy thì phải nằm lòng 2 nguyên tắc; tự đặt ra con số của nhu cầu căn bản (ví dụ như mình đã nói ở trên là 6 triệu/tháng) và gia tăng nguồn thu thụ động (100.000đ trong ví dụ gửi tiết kiệm Daily Savings của VIB). Có nhiều bạn không hiểu rõ việc này cứ tìm mọi cách làm việc nhiều hơn để mong được tăng lương. Nhưng lương của các bạn ko phải là thu nhập thụ động thì gia tăng lên không mang ý nghĩa gì đặc biệt lắm. Bạn có lương cao thì phải làm nhiều, khi bạn làm nhiều thì nhu cầu căn bản của bạn cũng tăng lên và nhu cầu hưởng thụ cũng càng tăng mạnh. Ví dụ như ngày trước chỉ cần ăn tô hủ tiếu 3000đ thì nay nhu cầu căn bản tối thiểu là tô phở 20.000đ; trước chỉ cần ngồi vỉa hè trà đá 5000đ thì nay đòi cà phê máy lạnh 50.000đ. Và cứ thế bạn bị rơi vào một cái vòng luẩn quẩn; tiền lương tăng, nhu cầu căn bản tăng và kéo theo khoản tiền chênh lệch dôi dư có tăng nhưng không đáng kể. Và thông thường mọi người chép miệng thôi "xài cố" cho hết luôn đi chứ dư có chút xíu tiền như vậy để dành biết bao giờ mới giàu, mới mua nhà mua xe cho được (bi kịch quá đi thôi).
Có nhiều nhà văn, nhà thơ, "nhà nhạc sỹ"... tức là một số nhà có khả năng tạo ra các thu nhập thụ động bằng sáng tác, họ thường chi tiêu tằn tiện (khi đó không phải làm việc nhiều), dành thời gian để sáng tác ra những tác phẩm để đời. Khi có được tác phẩm để đời, họ cứ ngồi vuốt râu mà thu tiền bản quyền, có khi ăn cả đời không hết. Cái bà Rôn rôn gì ở nước ngoài viết truyện Harry Potter đó. Hay như ông Trịnh Công Sơn, tiền bản quyền nhạc của ổng giờ ổng chết rồi mà họ hàng hang hốc ăn còn không hết nữa là. Nói chung là giàu dữ lắm.
Nhưng nếu bạn không có khả năng sáng tác ra những tác phẩm để đời như vậy thì vẫn có thể làm giàu bằng việc đầu tư; còn không nữa thì phương án cuối cùng là mang gửi tiền tiết kiệm (nhớ chọn dịch vụ nào mà cho nạp tiền mỗi ngày kiểu đút lợn như Daily Savings của VIB thì mới có lợi nhé, vì nó giúp bạn giữ tiền được mỗi ngày). Khi đầu tư thì nhớ lựa đối tượng nào có khả năng sinh lời kiểu thu nhập thụ động như ca sỹ, nhạc sỹ, diễn viên mà đầu tư cho chắc. Còn những lĩnh vực khác thì tất nhiên cũng được nhưng... hên xui!
Nghề viết - ví dụ như nhà báo là một nghề LẼ RA kiếm được tiền thụ động. Nhưng đa số nhà báo Việt Nam mình không nghiên cứu lý thuyết này nên toàn làm việc theo kiểu trâu cày và tự nhiên biến thu nhập của họ thành chủ động. Ví như bỏ công sức viết ra bài báo, sau đó đăng lên lấy nhuận bút 3, 4 trăm ngàn; còn bản quyền của mình thì mặc kệ. Báo này lấy qua báo kia lấy lại, xào lên xào xuống mà họ cứ dửng dưng. Trong khi ý thức được để đi đòi, hoặc ít nhất ko cho các báo kia sử dụng. Để dành đó, phỏng vấn viết thêm vô rồi ung dung in sách. Báo không được nhiều thì được ít; bỏ công PR rồi chuyển kịch bản này kịch bản kia, rồi dịch qua nhiều thứ tiếng v.v... Thì khi ấy cũng một công viết ra bài báo, mà vòng đời của nó 3-4 năm thu tiền chưa hết. Như thế có phải sướng không? Tại sao cứ phải vất vả viết bài từ năm này qua năm khác? Haizzzz.
Nên để nhu cầu căn bản bao nhiêu cho đủ? Chi tiêu bao nhiêu cho giáo dục, cho hưởng thụ là hợp lý? Tiền tiết kiệm nên là bao nhiêu % thu nhập mỗi tháng? Tiết kiệm đến bao nhiêu thì mang đi đầu tư được? Đầu tư cái gì, và giám sát quy trình sinh lợi ra sao? Làm sao để biến thu nhập chủ động thành thu nhập chủ động (một phần)? Chi tiêu cho từ thiện có cần kế hoạch và có công thức hay không? Nếu các bạn hứng thú thì mình sẽ nói thêm vào một ngày gần nhất nhé ^^

(via dzunglv)

chonden:

Những khoảnh khắc đáng nhớ của sát thủ vòng cấm với MU! Có những pha ghi bàn không tưởng với những góc sút gần như bị khóa chặt!

<3

(via dzunglv)

Kưa nhầm →

make everything ok →

(Source: thanhnguyenbmt)

Sụt Sịt Introvert ♬: ‎4 QUY TẮC TÂM LINH CỦA NGƯỜI ẤN ĐỘ →

sutsit:

1. Quy tắc đầu tiên: “Bất cứ người nào bạn gặp cũng đúng là người mà bạn cần gặp”

Điều này có nghĩa rằng không ai xuất hiện trong cuộc đời chúng ta một cách tình cờ. Mỗi người xung quanh chúng ta, bất cứ ai chúng ta giao lưu, gặp gỡ đều đại diện cho một điều gì đó, có thể là để dạy chúng ta…

(Source: hinakohazuki)


das-uberchicken:

dannytier:

are you fucking serious 

Fucking striders hiding among us

(Source: theamericankid, via dzunglv)


(Source: ozneo, via dochanhlangtu)


(via cupid412)

messagefromyourheartt:

handprintsinmyheart:

what is this!?

OH MY GOD I DID NOT KNOW YOU COULD DO THAT.

(via lawnguyen)


(Source: dochanhlangtu)

messagefromyourheartt:

handprintsinmyheart:

what is this!?

OH MY GOD I DID NOT KNOW YOU COULD DO THAT.

(via lawnguyen)